Mình chẳng có tấm hình nào chụp với Ba hồi nhỏ, nhớ nhứt là những lúc Ba về quê thăm bà Nội và cô Hai, được ôm Ba nằm ngủ là sướng nhứt, chỉ vậy thôi, lúc đó chẳng thiết gì nữa cả.
Suốt gần 10 năm, mỗi năm 2 dịp là Tết và đầu mùa hè là những ngày ngóng trông, đến tận bây giờ cứ mỗi lần nghĩ về ngày ấy cái cảm giác ngóng trông đó vẫn còn hiện hữu chưa phai, nhất là dịp hè 5/5 âm lịch, cứ chiều xuống là ra sau hè ngóng về hướng đông, nơi ấy sẽ xuất hiện một bóng người: Ba. Khi anh Vinh lớn lên một chút thì anh Vinh, đến năm 79 anh Vinh đi bộ đội thì tới anh Lương.
